Tất cả chúng ta đều biết rõ sáu đội bóng lớn đã được thừa nhận gồm những ai: Liverpool, Manchester United, Manchester City, Chelsea, Spurs và Arsenal.
Đây là những tên tuổi hàng đầu đã góp phần định hình Premier League, thống trị các cuộc thảo luận lẫn cuộc đua danh hiệu. Vị thế của họ tinh hoa đến mức, so với những đội bóng hết sức bình thường như Wolves hay Southampton, người ta đã đặt ra một thuật ngữ viết tắt tiện dụng để biểu thị sự vượt trội ấy.
Họ là “top 6” đã được thừa nhận, ngoại trừ một vài thời điểm có câu lạc bộ khác dám tạm thời chen chân vào lãnh địa của họ. Khi ấy, để làm rõ nhóm đội đang được nhắc đến, họ được gọi là “Big 6 truyền thống”.
Nhưng thực ra, toàn bộ hệ thống thuật ngữ này thật kỳ lạ, khi tất cả đều thừa nhận rằng vị thế quý tộc mà họ được nhìn nhận là đang sở hữu chẳng có gì mang tính truyền thống.
Còn về quyền thống trị đã được thiết lập, trong 24 trên tổng số 30 năm tồn tại của Premier League, cứ đến tháng 5 lại có ít nhất một trong sáu đội bóng này kết thúc mùa giải ở vị trí thứ bảy hoặc thấp hơn.
Đúng là Manchester City trước thời điểm đổi chủ đóng góp phần lớn vào thống kê này, nhưng dù sao thì con số ấy vẫn đáng chú ý.